Chào mừng Quý vị và các bạn đã đến với trang thơ PHẠM KIM LỢI!

Thứ Ba, 23 tháng 5, 2017

Còn Đâu ( họa ) / ( xướng ) Liên Nguyễn


CÒN ĐÂU

Âm vang lớp học vọng lời ca
Cuối phố chiều nay bóng xế tà
Aó trắng ai bay làn gió thổi
Phượng hồng cánh rụng giọt sương sa
Tan trường ngóng mãi chờ người tới
Gấp sách trông hoài hẹn bạn qua
Nhớ những tháng năm đầy kỷ niệm
Còn đâu chuyện cũ . . đã vời xa

Phạm Kim Lợi


Bài xướng

MÁI TRƯỜNG XƯA
Hạ đến sân trường rộn tiếng ca 
Còn đâu dáng ngọc gió bay tà
Ve sầu nức nở quanh hàng phượng
Lớp học tuôn dòng nhỏ giọt sa
Xiết chặt vòng tay cùng nỗi nhớ
Đong đầy kỷ niệm những ngày qua
Tâm tình bạn hữu giờ ngăn cách
Trở lại nơi này bỗng xót xa..

LienNguyen 12/05/2017

Chủ Nhật, 21 tháng 5, 2017

Trách Kẻ Đùa Vui ( họa thuận nghịch độc ) / ( xướng ) Nguyễn Gia Khanh




TRÁCH KẺ ĐÙA VUI
(Thuận nghịch độc)

Thuận :

Đưa tiễn  lúc sầu ngóng bạn xa
Tủi khi buồn mắt lệ cay nhòa
Mùa vàng nặng hạt thương hoài bậu 
Hạ trắng trong người nhớ mãi ta
Thưa nhỏ ghé tai đành vậy thế . .
Mách thầm giơ hiệu cũng như là . . 
Đùa  vui kẻ đợi ai mòn mỏi
Chưa thắm cuộc tình nguyệt bóng sa

Nghịch :

Sa bóng nguyệt tình cuộc thắm chưa ?
Mỏi mòn ai đợi kẻ vui đùa !
Là như cũng . . hiệu giơ thấm mách
Thế vậy đành  . . tai ghé nhỏ thưa
Ta mãi nhớ người trong trắng hạ
Bậu hoài thương hạt nặng vàng mùa
Nhòa cay lệ mắt buồn khi tủi
Xa bạn ngóng sầu lúc tiễn đưa

Phạm Kim Lợi
 Bài xướng

HẠ MONG
(Thuận-Nghịch độc)

Đưa thuyền buổi ấy bến hoài xa
Ngóng lại chiều sương nhuốm lệ nhòa
Mùa gợi mộng xinh hoa với bướm
Nguyệt lồng song lẻ bóng cùng ta
Thưa dần bạn cũ trường xơ xác
Vắng mãi người xưa dáng lượt là
Đùa cợt nỡ chi hờn hỡi bậu
Chưa về hạ tủi giọt lòng sa.

Đọc nghịch:

Sa lòng giọt tủi hạ về chưa?
Bậu hỡi hờn chi nỡ cợt đùa
Là lượt dáng xưa người mãi vắng
Xác xơ trường cũ bạn dần thưa
Ta cùng bóng lẻ song lồng nguyệt
Bướm với hoa xinh mộng gợi mùa
Nhòa lệ nhuốm sương chiều lại ngóng
Xa hoài bến ấy buổi thuyền đưa.
                   
Nguyễn Gia Khanh

Thứ Sáu, 19 tháng 5, 2017

Tâm Thức ( họa ) / ( xướng ) Trần Như Tùng


TÂM THỨC

Bạn đã về Gay xứ đó à ?
Suy từ vận xướng sáng lời ca
Bài thơ xao xuyến bao dòng chữ
Cháu bé bi bô mấy tiếng bà
" Mậu tử tình thâm "* cao bóng mẹ
Nước non nghĩa nặng ấm hình cha
Quê hương lắng đọng trong tâm thức
Đẹp mối tương phùng giữa chúng ta

Phạm Kim Lợi

Bài xướng

MỘT MẢNH TÌNH RIÊNG

Chiều xuống làng Gay bạn hu à
Sân nhà mẫu giáo một bài ca.
Sắc màu rực rỡ xanh, hồng, tím
Ánh mắt tươi vui má, chị, bà.
Ríu rít câu chào mong sữa mẹ
Dập dìu xe đợi giãi công cha.
Tương lai đất nước ngời xuân ý
Một mảnh tình riêng quê chúng ta.


Trần Như Tùng  

Thứ Bảy, 13 tháng 5, 2017

Nghiệp Viết ( họa ) / ( xướng ) Phan Tự Trị



NGHIỆP VIẾT

Nghiệp viết rồi ra nhọc với nhằn
Cho đời khổ lũy chứa đầy sân
Chọn câu thâm thúy thì kêu  . . hỡm
Gạn chữ cao siêu lại bảo . . nhàng
Lắm bữa tắt đèn xô cán bút
Nhiều đêm trở gối ngó vầng trăng
Văn chương thi phú không hề giỡn
Kiệt sức nằm queo liếc ả Hằng


PHẠM KIM LỢI

Bài xướng

BAY
Gửi lại đằng sau những nhọc nhằn

Lên trời ta rũ bớt si sân
Cuộn mây để nắng về tươi tắn
Gỡ nghiệp cho tâm trở nhẹ nhàng
Bỡ ngỡ khắc tàn bên điện quảng
Lâng lâng giấc điệp giữa thềm trăng
Lụy phiền thoáng chốc rồi tan biến
Hỏi Cuội đi mô hỡi chị Hằng ?

Phan Tự Trị – 5/5/2016

Thứ Năm, 11 tháng 5, 2017

Sướng . ( họa ) / ( xướng ) Cao Bồi Gìa

SƯỚNG . .



Ngó bữa cơm chiều súp bí đao

Nồi lưng mặn chát vợ kêu gào 

Vào hàng cố nhậu ba tô phở

Nhét bụng gắng kèm một bánh bao

Bởi tại nghèo hèn . . đời mãi thế

Hay vì túng quẫn . . kiếp hoài sao

Thêm vài chén rượu lăn ra ngủ

Được lúc no tròn  sướng .. úi chao

Phạm Kim Lợi

Bài xướng

CHÁN…

 

Đời chiều đổ dốc thật lao đao

Hệt cánh diều bươm trước gió gào

Sự khó chả bờn, đâu quá thể

Niềm vui cố đếm, chẳng là bao

Nghe sầu quen thuộc thay hơi ấm

Đón họa tương hoài tựa nháng sao

Dĩ vãng ăn mày trong dạ …mãi

Nhìn mình giờ chán, chán  ôi …chao!

CAO BỒI GIÀ

10-05-2017

Thứ Tư, 10 tháng 5, 2017

Cầm Lòng ( họa )/ ( xướng ) Nguyễn Gia Khanh


.CẦM LÒNG

Chạnh nghĩ mình sao mãi .. hỡi ôi !
Nửa đời bươn trải suýt toi đời !
Nhà neo, gối mỏi  mà đành vậy
Bạc thiếu, tay chùng cũng thế thôi
Lúc trước ruổi rong cay mắt lắm
Bây chừ nhếch nhác  khổ thân  rồi
Nay tròn mười bốn năm tai biến
Bút họa cầm lòng  thấy bóng  trôi !

Phạm Kim Lợi

Bài xướng

BẠC ĐỜI

Thương mình thi sỹ, khổ chao ôi!
Bạc thiếu mà dư món…bạc đời
Có  bữa sờ bâu  cười  thật  đã
Không tiền đến chợ ngắm chơi thôi
Toan tìm mảnh áo mang vừa được
Định đổi chồng thơ gạn chẳng rồi
Chặc lưỡi đừng leo ngôi Chúa Chổm
Nên đành nước bọt nuốt cho trôi.


Nguyễn Gia Khanh

Thứ Hai, 8 tháng 5, 2017

Cánh Nhạn Lắt Lay ( họa ) / ( xướng ) Liêu Đình Tự




CÁNH NHẠN LẮT LAY

Trời buồn u ám giọt mưa rơi
Ướt chỉ mình em ở cuối trời
Nhớ mãi chiều xưa khi trở gió
Thương hoài mộng cũ lúc tàn hơi
Hay chăng cũng bởi . . dù chăng nữa. .
Đã thế thôi đành . . phải thế thời . .
Cánh nhạn lắt lay trong bão tố
Ai còn ngóng mãi chốn xa khơi

Phạm Kim Lợi

Bài xướng

GIỌT TÌNH


Sầu rụng bên đời mắt lệ rơi
Tình xưa lặng lẽ chốn phương trời

Cành hồng thuở ấy đà phai sắc

Lời hẹn hôm nào đã bốc hơi

Lạc lõng bờ yêu nhòa giấc bướm

Đìu hiu ngõ mộng tủi xuân thời

Bên dòng định mệnh âu đành phận

Duyên nợ ba đào đắm biển khơi



Liêu Đình Tự


Chủ Nhật, 7 tháng 5, 2017

Bông Sen ( xướng ) / ( họa ) Các Thi Hữu

BÔNG SEN
Thanh tao danh giá một bông sen
Phật Tổ cao siêu chọn ngự thiền
Phổ  độ  từ người già  tóc  bạc
Vỗ  về  tới  lớp trẻ  đầu  đen
Sinh nơi nước đọng mà thanh thoát
Sống giữa ao tù chẳng thấp hèn
Kim ,cổ bao đời đều ngưỡng m
Nhụy vàng, cánh trắng giữa thiên nhiên
Phạm Kim Lợi
BÀI HỌA
ĐẸP THAY
Thơm ngát trong bùn một đóa Sen
Nguy nga chỗ Bụt chọn ngồi thiền
Nhoi từ nước đục không vương bẩn
Trồi tự bùn dơ chẳng vấy đen
Phật giáng trần gian trừ nghiệp tối
Đạo đưa nhân thế giải mê hèn
Đẹp thay ! Bông thắm ngoi tìm sáng
Giải thoát tử sinh lẽ tất nhiên.
Thanh Hoà
ƠN PHẬT ĐẢN SINH
Sáng tỏa sắc hồng bảy đóa sen
Nâng niu Đức Phật vững chân thiền
Dẫn đường tâm thượng mặc râu cước
Làm ruộng phước lành kệ tóc đen
Điện ngọc rời xa nào chấp trước
Ngôi vàng từ bỏ chẳng ươn hèn
Cho đời u tối thêm bừng sáng
Lặng ngắm vô thường chẳng thốt nhiên.
Phan Tự Trí
BÁT TÍNH LIÊN HOA(*)
Kiên nhẫn muôn loài chỉ nhất sen
Trừng thanh để dạ ngát hương thiền.
Viên dung tọa cảnh ngời trong trắng
Bất nhiễm cư  trần chẳng úa đen
Hành trực lòng buông sinh dáng thẳng
Ngẫu không ý xả diệt tâm hèn
Thanh lương rưới mát lành cho hạ
Bồng thực nhân cùng quả hiển nhiên.
Nguyễn Gia Khanh
(*) Tám đặc tính của hoa sen:
1.Kiên Nhẫn: hoa sen là loại túc căn thảo, tức   một loại có nẩy mầm từ rễ củ của năm trước.
2.Trừng thanh: Trừng thanh là lóng trong, chỗ nào có hoa sen mọc, thì chỗ đó nước không bao giờ đục.
3.Viên Dung: Đức tánh nầy, đặc biệt chỉ có hoa sen mới có. Vì hoa sen có những cánh hoa bao bọc gương sen tròn trịa
4.Bất nhiễm:  Hoa sen dù mọc lên từ bùn nhơ, nhưng tính chất của nó vẫn không mang mùi hôi của bùn
5.Hành trực: Hành trực là chỉ cho thân ngay thẳng. Không có loài hoa nào mọc lên mà có thân hình (cọng sen) ngay thẳng như hoa sen
6.Ngẩu không: Hoa sen tuy thân ngay thẳng, nhưng trong ruột thì trống rỗng, đây là tâm hỷ xả.
7.Thanh Lương: Thông thường các loài hoa thi nhau đua nở vào mùa Xuân, khác hơn các loài hoa khác, hoa sen lại nở vào mùa Hạ, Giữa mùa hè oi ả nóng bức, nhưng hoa sen vẫn bất chấp sự nóng bức đó mà vẫn vươn mình mọc lên, rưới mát tâm hồn.
8. Bồng thực: Các loài hoa khác, khi bông tàn mới kết nụ thành trái và có hột. Ngược lại, hoa sen thì không như thế. Hoa sen nở ra thì đã có gương có hột sẵn rồi. Đó là nhân quả đồng thời.
THEO DẤU CHÂN BỤT
Cung thỉnh người về bảy bước sen
Khai tam tuệ học- mở tâm thiền
Duyên sinh thẩm thấu không may rủi
Nghiệp báo quán nhìn chẳng trắng đen
Chuyển pháp nào xa nơi quý, tiện
Hoằng dương đâu ngại chỗ sang, hèn
Quê nhà mừng đón nguồn vô úy
Tự thắp sáng mình mãi trạm nhiên*
Như Thị
*Yên tĩnh, lặng lẽ
GÌ ĐẸP BẰNG SEN
Hồ trong hiền dịu những tòa sen
Theo Phật phiêu diêu náu cửa thiền.
Một kiếp lá xanh phơi nắng gắt
Một thân ngó trắng lận bùn đen.
Hương thơm thế nhận nâng thanh thản
Vị ngọt đời dung chống yếu hèn.
Bông trắng nhị vàng thanh khiết dạ
Muôn người mến mộ lẽ đương nhiên .
Trần Như Tùng
THƠM NGÁT HƯƠNG THIỀN
Thơm ngát trong hồ những đóa sen
Hương theo gió thoảng gợi tâm thiền
Tịnh yên giữ vững hồn trong sáng
Thanh thản rời xa dạ tối đen
Cửa Phật bước vào mong tích thiện
Ao bùn xuất phát chẳng vương hèn
Bên bình trà ướp vui bè bạn
Xướng họa chan hòa khí hạo nhiên.
Sông Thu
HOA SEN
“Đảo vận”
Tỏa sáng muôn loài giũa tự nhiên
Tòa cao dưỡng đạo đấng minh thiền
Lung linh nhị trắng nâng đời bạc
Ngào ngạt tâm hồng rạng ngõ đen
Dáng thẳng trồi lên từng nụ thắm
Lòng thơm đỡ dậy những thân hèn
Vươn mình khỏi vũng gìn tinh khiết
Nắng đổ vơi dòng vẫn rạng sen !
7 - 5 – 2017-Phạm Duy Lương
QUÊ TRONG ÁNH ĐẠO
Đón ánh thiên hòa thắm nở sen
Vòm tre rợp lối tỏa sân thiền
Chuông hồi tĩnh lặng khơi miền sáng
Mõ đến trong lành rũ bóng đen
Chất phác quê mùa đâu phải nhược
Đơn sơ dân dã chắc chi hèn
Mây ngàn,gió núi,dòng sông chảy
Thuận thảo đi về với tự nhiên
Lý Đức Quỳnh
VỊNH SEN
Quốc hoa tên đặt sáng danh Sen.
Giữa chốn nước mây lộng vẻ thiền
Ấm áp hạ tô ngi sắc thắm
Nồng nàn đất dưỡng lánh màu đen
Lung linh nhụy ngát hương thêm quý
Vòi vọi thân vươn dáng chẳng hèn
"Đặc tính tám điều" tôn khiết tịnh.
Đạo đời yêu kính lẽ đương nhiên
Trần Lệ Khánh--7-5-2017
SEN HỒNG
Rực rỡ phật đài những nụ sen
Hào quang tỏa sáng rạng môn thiền
Khai quang dương thế người tâm địa
Thức tỉnh hồng trần kẻ dạ đen
Cứu độ chúng sinh trừ khổ hạnh
Giải căn nghiệp chứng thoát tai hèn
Cam Lồ tứ phước ban nhân loại
Để cuộc đời thường sống tự nhiên.
Liêu Đình Tự